Biết ơn giúp ta thực hành pháp bố thí tốt hơn

Đăng bởi: Admin Ngày đăng: 2016-08-25 18:03:43

Chính vì muốn tạo cho mình có điều kiện nuôi dưỡng tâm niệm biết ơn nhau giữa các thành phần xã hội trong cộng đồng để tiến bộ và từng bước hoàn thiện nhân cách của mình, Đức Phật dạy chư đệ tử Ngài cần phải bố thí như là biểu hiện của lòng biết ơn.

Ngài dạy “có hai loại bố thí , đó là bố thí tài vật và bố thí pháp. Trong hai loại bố thí này, pháp thí tối thắng hơn.” (Pháp cú, câu 354; Tăng chi bộ kinh, Chương II, phẩm XIII: bố thí). Người đệ tử xuất gia của Ngài chuyên tâm học pháp và hành pháp, thì sẽ có pháp làm món quà tối thượng để chia sẻ với người khác. Do đó, cả cuộc đời người xuất gia là tận tụy, chuyên tâm tu học để thể hiện sự biết ơn và đền ơn mọi người, mọi loài trong vòng duyên sinh kết nối rộng lớn này qua sự cho-nhận lẫn nhau. 

Người xuất gia, theo truyền thống, Đức Phật dạy không trực tiếp tự làm một nghề như người cư sĩ để nuôi sống bản thân (Kinh Di giáo) mà tùy vào sự phát tâm cúng dường của hàng cư sĩ tại gia để biết nuôi dưỡng tâm niệm biết ơn thông qua việc chuyên tâm vào việc bố thí món quà tâm linh đến hàng cư sĩ tại gia. Trong khi đó, người cư sĩ, còn phải làm nhiều bổn phận ở đời, còn phải làm các nghề để kiếm kế sinh nhai, nên chưa thể toàn tâm dành hết thời gian trong ngày để học pháp và hành pháp. Họ xin nhờ giáo pháp nơi người xuất gia và đáp lại, họ có điều kiện để thực hiện cúng dường tài vật đến các bậc thầy tâm linh. Đức Phật từng nói và những lời Ngài dạy được ghi lại rất nhiều lần trong kinh rằng, người xuất gia là ruộng phước tối thượng để người cư sĩ gieo trồng phước lành (Kinh Tăng chi bộ kinh, tập 1, Chương III, phẩm 7, mục 70: các lễ Uposatha; mục 75: Cần phải khích lệ; Phẩm 10: Phẩm hạt muối; mục 94: con ngựa thuần thục; Phẩm 14: kẻ chiến sĩ, Mục 131: Kẻ chiến sĩ). Do đó, người xuất gia bố thí pháp, người cư sĩ tại gia cúng dường tài vật là việc làm nhằm tạo cho đôi bên ý thức được cuộc sống do duyên nhau mà tồn tại trong quan hệ cho-nhận trực tiếp giữa người xuất gia và tại gia mà biết nuôi dưỡng tâm niệm biết ơn. Mỗi người nương vào pháp bố thí này như một bài thực hành căn bản nhất để tập khởi niệm biết ơn dễ dàng hơn đến người không tham gia vào vòng cho-nhận trực tiếp. Từ niệm biết ơn trong quan hệ cho-nhận, ta nhắc mình sống ở đời là phải biết cho đi để xứng đáng với những gì mình đang thọ nhận từ cuộc đời này. Với tâm thế biết ơn như vậy, mỗi người đều tự thấy mình cần có trách nhiệm với nhau hơn, mở rộng khối óc và đôi tay, sẵn sàng thực hành bố thí trong tinh thần “món vay món trả phải đồng”.

 

TG: Hằng Như

 

Tags